Min menu

Pages

Ch-ê cháu trai "thợ qu-èn", bác Hai tự hào con học tài chính, rồi ch-ết lặng khi con trai lâm vào cảnh cả xóm b-àng h-oàng...


Bình minh miền Trung tháng Sáu, những tia nắng vàng rực rọi xuống con đường làng vẫn còn ẩm ướt hơi sương. Tôi, bà Tám, ngồi trên chiếc ghế đá trước hiên nhà, nhấm nháp ly trà nóng, lắng nghe tiếng chim hót líu lo từ vườn cây ăn trái. Cuộc sống của gia đình tôi, dù giản dị, nhưng luôn tràn ngập niềm vui và sự bình yên.

Niềm Tự Hào Hão Huyền Và Lời Chê Bai Cay Nghiệt
Tôi có một người anh trai, tên là Hai. Anh ấy là con cả, và luôn tự hào về con trai mình, thằng Bình. Bình là niềm tự hào của anh Hai. Nó học giỏi, thông minh, và đã thi đậu vào một trường đại học danh tiếng, theo học ngành tài chính. Đối với anh Hai, đó là tất cả những gì anh ấy mong muốn. Anh ấy luôn cho rằng, chỉ có bằng cấp cao, chỉ có làm việc trong những ngành nghề "sang trọng" thì mới có tương lai.

Ngược lại, thằng An, con trai tôi, lại không được như vậy. Nó không thích học hành. Nó chỉ thích mày mò với máy móc, với những chiếc xe. Nó đã nghỉ học sớm để theo đuổi đam mê của mình, mở một tiệm sửa xe nhỏ ven đường. Đối với anh Hai, đó là một sự thất bại. Anh ấy luôn coi thường thằng An, coi thường cái nghề sửa xe lấm lem dầu mỡ.

Có lần, trong một đám giỗ lớn của dòng họ, khi mọi người đang quây quần bên mâm cỗ, anh Hai lại không bỏ lỡ cơ hội để chê bai thằng An. Anh ấy nhìn An, rồi nhìn sang tôi, giọng anh ấy đầy vẻ khinh thường: “Sống mà không có bằng cấp thì mãi mãi là thằng thợ thôi con à. Học hành không ra gì, chỉ biết chui rúc vào mấy cái gầm xe bẩn thỉu. Sau này có mà chết đói.” Anh ấy nói, rồi cười khẩy, như thể con trai tôi là một kẻ vô dụng, không có tương lai.

Tim tôi như thắt lại. Tôi nhìn An, thấy nó cúi gằm mặt, đôi mắt nó thoáng buồn. Tôi muốn nói gì đó để bảo vệ con, nhưng cổ họng tôi nghẹn lại. Chồng tôi, ông Sáu, cũng im lặng, khuôn mặt ông ấy tái mét vì tức giận.

Mọi người trong đám giỗ đều nghe thấy những lời đó. Có người thì thương cảm cho An, có người thì lắc đầu ngao ngán trước thái độ của anh Hai. Nhưng không ai nói gì.

An, con trai tôi, rất buồn. Nhưng nó không nói ra. Nó chỉ lặng lẽ, tập trung vào công việc của mình. Nó muốn chứng minh cho mọi người thấy rằng, không có bằng cấp cao không có nghĩa là không có tương lai. Nó muốn chứng minh rằng, một người thợ cũng có thể thành công, có thể sống một cuộc đời ý nghĩa.

Từ đó, An càng làm việc chăm chỉ hơn. Nó mày mò học hỏi thêm về các loại xe mới, các kỹ thuật sửa chữa tiên tiến. Nó còn đi học thêm các lớp về điện tử, cơ khí để nâng cao tay nghề. Tiệm sửa xe nhỏ của nó dần trở nên đông khách. Ai cũng khen An giỏi giang, nhiệt tình.

Những Con Đường Khác Biệt Và Định Mệnh

Thời gian trôi qua, năm năm sau. An vẫn miệt mài với tiệm sửa xe của mình. Con bé không ngừng học hỏi, không ngừng cải thiện tay nghề. Nó không chỉ sửa xe cho bà con trong xóm, mà còn sửa xe cho những người từ các xã lân cận. Tiếng lành đồn xa, tiệm sửa xe của An ngày càng nổi tiếng.


Một ngày nọ, An quyết định vay tiền ngân hàng để mở rộng tiệm sửa xe. Nó thuê thêm mặt bằng, mua sắm thêm trang thiết bị hiện đại. Nó còn thuê thêm một vài người thợ lành nghề để phụ giúp. Từ một tiệm sửa xe nhỏ ven đường, An đã mở một xưởng sửa xe khá lớn, có quy mô chuyên nghiệp.

Không chỉ dừng lại ở đó, An còn nhận được một hợp đồng từ hãng xe lớn. Đó là một hợp đồng béo bở, giúp An có được nguồn thu nhập ổn định và uy tín. Với số tiền kiếm được, An đã xây nhà lầu cho bố mẹ. Ngôi nhà không quá lớn, nhưng nó là tất cả những gì tôi và chồng tôi mơ ước. Đó là thành quả của sự cố gắng, sự nỗ lực không ngừng nghỉ của con trai tôi.

Trong khi đó, cuộc sống của Bình, con trai anh Hai, lại đi theo một hướng hoàn toàn khác. Sau khi tốt nghiệp đại học, Bình xin vào làm ở một công ty tài chính. Anh Hai và chị dâu tự hào lắm, đi đâu cũng khoe khoang về con trai mình. Họ nghĩ rằng, Bình sẽ có một tương lai sáng lạn, sẽ kiếm được nhiều tiền.

Nhưng rồi, Bình lại dính vào chuyện đa cấp. Anh ta bị dụ dỗ bởi những lời đường mật về việc làm giàu nhanh chóng. Anh ta bỏ tiền đầu tư vào những dự án ảo, rồi lại lôi kéo thêm bạn bè, người thân tham gia. Mới đầu, Bình cũng kiếm được một khoản tiền nhỏ, khiến anh ta càng tin tưởng vào con đường mình đang đi.

Nhưng rồi, hệ thống đa cấp sụp đổ. Bình nợ nần chồng chất. Anh ta không chỉ mất hết tiền của mình, mà còn phải gánh chịu những khoản nợ khổng lồ từ những người mà anh ta đã lôi kéo. Anh ta phải bán nhà, bán xe, nhưng vẫn không đủ để trả nợ. Cuộc sống của Bình rơi vào bế tắc. Anh ta phải trốn chui trốn lủi, không dám về nhà.

Anh Hai và chị dâu đau khổ tột cùng. Họ không thể tin được rằng, đứa con trai mà họ từng tự hào nhất lại rơi vào hoàn cảnh như vậy. Họ phải chạy vạy khắp nơi để trả nợ cho con, nhưng số tiền quá lớn, họ không biết phải làm sao.

Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ Và Nụ Cười Trừ Cay Đắng
Một ngày nọ, khi tôi đang ngồi trước hiên nhà, thấy một bóng người quen thuộc bước vào. Đó là anh Hai. Anh ấy gầy đi rất nhiều, khuôn mặt anh ấy hốc hác, tiều tụy. Đôi mắt anh ấy trũng sâu, đầy vẻ mệt mỏi và hối hận. Anh ấy không còn vẻ tự mãn như xưa nữa.

Tôi đứng dậy, đón anh ấy vào nhà. "Anh Hai, anh vào nhà đi." Tôi nói, giọng tôi nhẹ nhàng.

Anh Hai bước vào, nhìn quanh ngôi nhà lầu khang trang mà An đã xây cho chúng tôi. Anh ấy không nói gì, chỉ cúi gằm mặt. Anh ấy ngồi xuống ghế, nhìn tôi, ánh mắt anh ấy đầy sự xấu hổ.

"Em... em có khỏe không?" Anh ấy hỏi, giọng anh ấy run run.

"Em khỏe. Anh thì sao? Anh dạo này trông gầy đi nhiều quá." Tôi nói, lòng tôi trỗi dậy một sự thương cảm.


Anh Hai không trả lời. Anh ấy chỉ im lặng.

Rồi, An từ trong nhà đi ra. Nó nhìn thấy anh Hai, nó cũng hơi bất ngờ. An không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào anh Hai.

Anh Hai nhìn An, nhìn thằng bé ngày nào bị mình chê bai là "thằng thợ", giờ đây đã trở thành một người đàn ông thành đạt, chững chạc. Anh ấy nhìn xưởng sửa xe của An, nhìn chiếc xe tải lớn đang đậu trước cổng. Anh ấy nhìn ngôi nhà lầu mà An đã xây cho chúng tôi. Lòng anh ấy trỗi dậy một cảm xúc khó tả.

Bác Hai gặp lại chỉ biết cười trừ. Một nụ cười gượng gạo, chua chát. Nụ cười ấy ẩn chứa tất cả những nỗi hối hận, sự tủi hổ, và cả sự ghen tị. Anh ấy không nói được lời nào. Anh ấy chỉ biết cúi gằm mặt.

Tôi nhìn anh Hai. Lòng tôi không một chút vui sướng khi thấy anh ấy đau khổ. Tôi chỉ cảm thấy một sự thương cảm. Anh ấy đã phải trả giá cho sự kiêu ngạo, sự coi thường của mình.

Tôi không nói gì. Tôi biết, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa. Anh ấy đã tự mình nhận ra bài học.

Từ hôm đó, anh Hai thay đổi rất nhiều. Anh ấy không còn tự hào về bằng cấp, về địa vị nữa. Anh ấy trở nên khiêm tốn hơn, trầm tĩnh hơn. Anh ấy cũng bắt đầu quan tâm đến tôi và An hơn. Anh ấy thường xuyên sang nhà tôi, ngồi trò chuyện, hỏi han về An, về công việc của nó. Anh ấy còn xin lỗi An, nói rằng anh ấy đã sai rồi. An cũng đã tha thứ cho anh ấy. Nó hiểu rằng, ai cũng có lúc mắc sai lầm.

Hạnh Phúc Đích Thực Và Bài Học Về Giá Trị Bản Thân
Tôi nhìn An, nhìn nụ cười rạng rỡ của con. Tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng. An đã chứng minh cho mọi người thấy rằng, không có bằng cấp cao không có nghĩa là không có tương lai. Quan trọng hơn, là sự đam mê, sự cố gắng, sự kiên trì, và sự tử tế.

Tôi nhận ra rằng, hạnh phúc không nằm ở những lời khen ngợi, không nằm ở những thứ hào nhoáng bên ngoài. Hạnh phúc là sự bình yên trong tâm hồn, là tình yêu thương của gia đình, là những giá trị đích thực của cuộc sống.

Tôi đã từng bị anh trai xem thường, nhưng tôi lại có được một người con trai hiếu thảo, thành công. Tôi đã từng bị mỉa mai, nhưng tôi lại có được một cuộc sống bình yên, hạnh phúc.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi. Một ngày mới lại bắt đầu. Và tôi, tôi sẽ sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, sống một cuộc đời chân thành, xứng đáng hơn.

Cuộc đời này, có những lúc ta phải đối mặt với những tổn thương, những sự bất công. Nhưng quan trọng hơn, là cách chúng ta đứng dậy, cách chúng ta đối mặt với nó, và cách chúng ta tìm lại chính mình.

Nhận xét